Câu Chuyện Phúc Âm: Cánh Cửa Không Bao Giờ Khóa

Đăng ngày: 26-02-2014

CCPAm

Cô gái mới có 18 tuổi, cô – như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình.

Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ bì không tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ta làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.

Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:

– Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!

Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”.

Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: “Có phải mẹ mình không nhỉ?”.

Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: “Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!”. Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.

Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồn ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy:

– Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!

Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:

– Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!

Bà mẹ nhìn con âu yếm:

– Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!

Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!

Tình yêu của người mẹ đối với người con gái trong câu chuyện trên thật là cảm động. Người mẹ đã tha thứ cho đứa con bất hiếu của mình, không những vậy bà còn luôn sẵn sàng mở rộng vòng tay để đón đứa con gái trở về với mình, bởi cho dù có như thế nào đi nữa, cô gái ấy vẫn là đứa con gái yêu dấu của bà.

Có một sự thật là Đức Chúa Trời đang chờ đợi bạn trở lại cùng Ngài. Ngài từng phán: “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta.” (sách Khải huyền 3:20). Chúa đang đứng ngoài cửa lòng của bạn, Ngài đang gõ, chỉ chờ đợi bạn bằng lòng chấp nhận, mở cửa lòng ra, thì Ngài sẽ vào cùng với bạn. Có gì phước hạnh hơn bằng điều này. Người mẹ trong câu chuyện trên chính là hình ảnh của Đức Chúa Trời, còn cô con gái kia chính là tôi và bạn. Đã có một thời chúng ta từ chối Ngài, đi theo sự chọn lựa riêng của mình, để rồi phải tự đón nhận những thất bại cay đắng… Và chỉ có khi quay về với Ngài, chúng ta mới được trở lại địa vị ngày xưa, được làm con cái yêu dấu của Ngài. Chúa vẫn luôn chờ đợi, vậy sao còn chần chừ. Đừng để thời gian trôi qua một cách uổng phí. Những bài học cay đắng của cuộc sống này dành cho chúng ta đã đủ để tôi và bạn chiêm nghiệm ra được một điều rằng: trở về với Chúa là điều đúng đắn nhất là chúng ta có thể làm ngay trong giờ phút này. Chúa đang chờ đợi bạn.

Chưa có bình luận nào cho bài viết này!