Chỉ Bởi Đức Tin 08/08: Việc Lành Bày Tỏ Đức Tin

Đăng ngày: 08-08-2017

Kinh Thánh: Ru-tơ 2:12
“Nguyện Đức Giê-hô-va báo đáp điều nàng đã làm; nàng đã đến núp dưới cánh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên; cầu xin Ngài thưởng cho nàng cách trọn vẹn”.

Phân Đoạn Kinh Thánh Nền Tảng: Ru-tơ 2:1-17 Na-ô-mi có một người bà con bên chồng, người có quyền thế và giàu, về họ hàng Ê-li-mê-léc; tên người là Bô-ô.
Ru-tơ, người Mô-áp, thưa cùng Na-ô-mi rằng: Xin để cho con đi ra ngoài ruộng, đặng mót gié lúa theo sau kẻ sẵn lòng cho con mót. Na-ô-mi đáp: Hỡi con, hãy đi đi. Vậy, Ru-tơ đi theo sau các con gặt mà mót trong một ruộng kia. Té ra may cho nàng gặp sở đất của Bô-ô, về họ hàng Ê-li-mê-léc. Vả, nầy Bô-ô ở Bết-lê-hem đến, nói cùng các con gặt rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi! Chúng đáp: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho ông! Đoạn, Bô-ô nói cùng đầy tớ coi sóc các con gặt rằng: Người gái trẻ nầy là con của ai? Người đầy tớ coi sóc các con gặt đáp rằng: Ấy là người gái trẻ Mô-áp ở từ xứ Mô-áp trở về cùng Na-ô-mi; nàng có nói cùng chúng tôi rằng: Xin cho phép tôi đi sau các con gặt mà mót và lượm nơi giữa các bó lúa. Nàng đã đến từ sáng, đứng mót cho đến bây giờ, trừ ra có nghỉ dưới chòi một chút.
Bô-ô nói cùng Ru-tơ rằng: Hỡi con gái ta, hãy nghe, chớ đi mót trong ruộng khác và cũng đừng xa khỏi chỗ nầy. Hãy ở cùng các tớ gái ta; Xem người ta gặt trong ruộng ở nơi nào, thì hãy đi theo đó. Ta đã cấm các đầy tớ ta đụng đến nàng. Nếu có khát, hãy đi uống nước nơi bình của chúng sẽ múc cho. Ru-tơ bèn sấp mình xuống dưới chân người, cúi đầu đến đất, mà thưa rằng: Vì duyên cớ nào tôi được ơn trước mặt ông, đến đỗi ông đoái xem tôi, vốn là một người ngoại bang? Bô-ô đáp: Người ta có thuật cho ta nghe mọi điều nàng đã làm cho mẹ chồng nàng, từ khi chồng nàng chết, và cách nào nàng đã lìa cha mẹ, xứ sở sanh của nàng, đặng đi đến một dân tộc mà nàng không biết trước. Nguyện Đức Giê-hô-va báo đáp điều nàng đã làm; nàng đã đến núp dưới cánh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên; cầu xin Ngài thưởng cho nàng cách trọn vẹn. Nàng thưa rằng: Hỡi chúa! Chúa đã an ủi và giục lòng kẻ tôi tớ chúa, cầu chúa lấy lòng ân huệ đãi tôi, dẫu rằng tôi không đồng bực cùng các tớ gái chúa!
Trong bữa ăn, Bô-ô lại nói cùng nàng rằng: Hãy lại gần, ăn bánh nầy và nhúng miếng nàng trong giấm. Vậy, nàng ngồi gần bên các con gặt. Người đưa cho nàng hột mạch rang, nàng ăn cho đến no nê, rồi để dành phần dư lại. Đoạn, nàng đứng dậy đặng mót. Bô-ô truyền lịnh cho các đầy tớ mình rằng: Hãy để cho nàng mót, dẫu ở giữa các bó lúa, chớ làm xấu hổ nàng. Cũng hãy rút vài gié trong bó lúa, bỏ rớt cho nàng lượm lấy, và chớ trách móc nàng chút nào. Vậy, Ru-tơ mót trong ruộng cho đến chiều tối, đập lúa mình đã mót, hứng được chừng một ê-pha lúa mạch.


Ông Bô-ô là một người “quyền thế và giàu có” (câu 1). Những từ ngữ này không chỉ nói về một người giàu có tiền bạc và vật chất, nhưng còn nói về một người được tôn trọng. Cuộc sống, công việc, và cách cư xử của ông đã bày tỏ một đức tin đặt nơi Đức Chúa Trời.

Khi đến gặp các thợ gặt, ông Bô-ô đã chào họ: “Nguyện Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi!” (câu 4).  Đây không phải là một lời chào thăm quen thuộc của người Do Thái. Lời chào này chỉ xuất hiện ở hai chỗ khác trong Kinh Thánh là khi thiên sứ chào ông Ghê-đê-ôn (Các Quan Xét 6:12), và cô Ma-ri (Lu-ca 1:28). Ông Bô-ô đã để đức tin nơi Đức Chúa Trời chi phối trong công việc làm và mối quan hệ với những người làm công. Có thể nói, nếu muốn biết mối quan hệ của một người với Chúa, hãy nhìn xem Đức Chúa Trời tham gia thế nào vào những chi tiết trong đời sống hằng ngày của người đó. Ông Bô-ô cũng là người đặt quan điểm Kinh Thánh chi phối trên cách đánh giá của ông về người khác. Ông không đánh giá bà Ru-tơ dựa trên thành kiến của xã hội về hoàn cảnh hôn nhân và chủng tộc, nhưng dựa vào sự hy sinh của bà dành cho mẹ chồng, và đức tin của bà nơi Đức Chúa Trời (câu 11-12). Hơn nữa, ông Bô-ô luôn nghĩ về quyền lợi của người khác (câu 4, 8-9, 14-15), và luôn khiêm nhường khi giúp cho người khác nhận ra những gì họ có được là đến từ Chúa.

Ông Bô-ô nói cùng bà Ru-tơ: “Nguyện Đức Giê-hô-va báo đáp điều nàng đã làm…”(câu 12). “Điều nàng đã làm” chính là “nàng đã đến núp dưới cánh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.” Khi lần đầu đối diện với ông Bô-ô, bà Ru-tơ chỉ nhận mình là người ngoại bang (câu 10), nghĩa là người không được hưởng bất cứ đặc quyền nào của tuyển dân Do Thái. Tuy nhiên, những gì ông Bô-ô nói với bà Ru-tơ về việc từ bỏ quê hương của bà để đi cùng bà Na-ô-mi lại có những điểm tương đồng với những điều nói về ông Áp-ra-ham khi ông bởi đức tin đã rời bỏ quê hương mình. Tất cả việc làm của bà Na-ô-mi đã bày tỏ đức tin của bà đặt nơi Đức Chúa Trời, và bởi đức tin đó mà bà được Chúa báo đáp. Vấn đề ở đây không phải bà Ru-tơ đã làm gì cho bà Na-ô-mi để được Chúa thưởng, mà là đức tin của bà Ru-tơ đặt nơi Đức Chúa Trời. Bà Ru-tơ đã đặt tấm lòng của bà nơi Đức Chúa Trời để tìm kiếm sự hy vọng và niềm vui, và khi một người làm điều đó, Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ lòng thương xót của Ngài.  Người khác đã nhận ra đức tin nơi Đức Chúa Trời của ông Bô-ô qua việc lành của ông, cũng như chính ông Bô-ô cũng nhận ra đức tin nơi Đức Chúa Trời của bà Ru-tơ qua việc lành của bà.

Cuộc sống và việc làm của chúng ta đang bày tỏ điều gì cho những người chung quanh? Để qua đó chúng ta nhận được những lời khen tặng, chúc tụng. Hoặc ngược lại, bày tỏ hình ảnh của một Cơ Đốc nhân “xấu xí” với một đời ích kỷ, tham lam, thờ ơ với mọi người?

Chưa có bình luận nào cho bài viết này!