Tớ đã mở cửa rồi đấy! Nhanh lên!

Quân gọi đồng đội của mình, người đang từ từ vác bóng xuống sân với một chút khập khiễng.

Thôi nào, nhanh lên Ấn ơi! Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.

TUÝT (tiếng còi của huấn luận viên)

Tiếng còi của huấn luận viên vang lên trong phòng tập thể hình

Hết giờ! Tất cả ngồi xuống. Huấn luận viên hô to.

Sau khi mọi người đã ổn định đằng sau vạch trắng, huấn luận viên khoanh tay và nhìn thẳng vào mắt từng học sinh:

Tôi muốn kể cho các em nghe một câu chuyện về một cậu bé tên là Nhân. Đây là một cậu bé bị thừa cân, và những người bạn ở trường học đã nhạo cười cậu ấy. Nhưng cậu ta rất thích chơi bóng rổ. Thỉnh thoảng cậu ta tập chơi trong công viên cho tới khi trời tối bởi vì không có ai chú ý đến cậu bé khi cậu ấy về nhà. Bố của Nhân đã bỏ đi khi cậu còn rất nhỏ, và mẹ cậu thì bị trầm cảm và ngủ rất nhiều.

Huấn luận viên thể dục thể hình của đội của Nhân nhận thấy cậu ấy đang vật lộn với những bài tập trong lớp và bắt đầu dành thêm thời gian cho cậu bé. Nhân càng tập thể dục, cậu càng giảm được cân. Khi huấn luận viên của anh ấy khuyến khích cậu ấy thử sức trong đội bóng rổ, Nhân không chỉ là một thành viên của đội mà còn là cầu thủ dẫn đầu của cả đội. 

Nhưng điều quan trọng nhất mà huấn luận viên của Nhân đã dạy cậu đó là Chúa Giê-xu yêu cậu. Và bởi vì cậu bé biết điều đó, Nhân đã có thể đối xử với đồng đội của mình bằng sự tôn trọng và sự tử tế, ngay cả những người đã từng lấy cậu ra làm trò cười.

Quân đổi chỗ vì không thấy thoải mái. Huấn luận viên nhìn quanh phòng tập:

Cậu bé đó chính là tôi!

Các học sinh nhìn nhau kinh ngạc.

Tất cả chúng ta đều có những điều mà chúng ta phải vật lộn với. Huấn luận viên tiếp tục: Ngay cả khi nếu các em không thể nhìn thấy chúng từ bên ngoài. Tôi muốn các em biết chắc rằng Chúa Giê-xu yêu các em để các em có thể đối xử với nhau bằng sự tôn trọng và tử tế với nhau.

Quân cảm thấy xấu hổ về cách mình đã đối xử với Ấn. Nhắm mắt lại, cậu cầu nguyện xin Chúa Giê-xu tha thứ cho mình và giúp mình học cách thể hiện sự tôn trọng và tử tế với tất cả những đồng đội của mình.

Được rồi, đã đến lúc chúng ta chọn đội mới. Quân, thầy nghĩ là tới lượt của em.

Quân đứng dậy: Dạ em chọn bạn Ấn. Cậu nói to và rõ.

Ấn nhìn Quân ngạc nhiên, rồi cười toe toét. Khi cả hai chầm chậm bước xuống bậc thang bên cạnh nhau. Quân nói một lời cầu nguyện thầm: 

Chúa Giê-xu ơi, con cảm ơn Ngài.

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này