Bạn đã bao giờ nhận được sự giúp đỡ đúng lúc trong một giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời chưa? Có thể đó là một bàn tay nâng đỡ khi bạn gục ngã, một lời động viên khi bạn muốn bỏ cuộc, hay một sự giải cứu kỳ diệu mà chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể thực hiện được. Những khoảnh khắc ấy thường khiến lòng chúng ta ngập tràn sự xúc động, môi miệng tuôn tràn sự vui mừng với lời cảm ơn và những hành động cụ thể để bày tỏ lòng biết ơn.

Hôm nay, ngày 10/06/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa qua chủ đề ÂN ĐIỂN VÀ PHỤC VỤ

“Nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà tôi được như ngày nay, và ân điển của Ngài ban cho tôi không phải là vô ích. Trái lại, tôi làm việc nhiều hơn tất cả những người khác; nhưng nào phải tôi mà là ân điển của Đức Chúa Trời ở với tôi.” (1 Cô-rinh-tô 15:10)

“Kế đó, Đức Chúa Jêsus vào nhà Phi-e-rơ, thấy bà gia ông bị sốt, nằm trên giường. Ngài chạm vào tay bà, cơn sốt lìa khỏi bà; rồi bà đứng dậy phục vụ Ngài.” (Ma-thi-ơ 8:14-15)

Trong phòng hồi sức đầy mùi thuốc sát khuẩn, chồng tôi nằm đó, gương mặt mệt mỏi không còn chút sức lực nào sau ca phẫu thuật dài, xung quanh đầy những dây nhợ nối với các bình dịch truyền. Thuốc giảm đau được truyền liên tục nhưng dường như cơ thể anh vẫn cảm nhận cơn đau bằng cách nào đó. Cảm tạ Chúa đã cho chúng tôi đến bệnh viện thăm khám và các bác sĩ nhanh chóng cứu chữa kịp thời. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ từ lúc có kết quả của các chỉ định ban đầu, chồng tôi được chuyển qua cấp cứu và hội chẩn để phẫu thuật ngay trong đêm.

Những ngày nằm viện tiếp theo, ông bà mục sư quản nhiệm tại Hội thánh của chúng tôi, gia đình, những ông bà anh chị em, bạn bè, khắp nơi luôn nhớ đến chúng tôi trong lời cầu thay và giúp đỡ. Có người cầu thay cho chồng tôi ngay tại phòng bệnh, có người cầu nguyện qua điện thoại, đầy tình yêu thương, quan tâm, giúp đỡ, khích lệ chúng tôi thật nhiều. Có một điểm chung trong tất cả những lời cầu thay, những lời khích lệ này dành cho chồng tôi, đó là, biến cố này không xảy đến với chồng tôi một cách ngẫu nhiên, mà có lý do. Và Chúa đã cứu chồng tôi được phẫu thuật kịp thời để anh được cơ hội tiếp tục sống và được tiếp tục hầu việc Chúa. Dù trong thân thể còn nhiều đau đớn, dù trong lòng còn nhiều hoang mang, dù ý muốn của Chúa qua biến cố này cũng chưa thật rõ ràng, nhưng những lời cầu thay này cứ đeo đuổi tấm lòng của vợ chồng tôi.

Trong ba sách Phúc Âm Ma-thi-ơ, Mác và Lu-ca, câu chuyện về bà gia của Phi-e-rơ được ghi lại rất ngắn gọn. Bà đang bị sốt nặng và nằm liệt trên giường. Trong thời đại đó, một cơn sốt cao có thể đe dọa tính mạng vì điều kiện y tế còn rất hạn chế. Điều đáng chú ý là Kinh Thánh không dành nhiều thời gian mô tả căn bệnh của bà. Thay vào đó, các tác giả tập trung vào hai hành động: Chúa Jêsus chữa lành và bà lập tức đứng dậy phục vụ Ngài (Ma-thi-ơ 8:14-15) và phục vụ mọi người (Mác 1:29-31 và Luca 4:38-29)

Phép lạ của Chúa đã đến với một con người bất lực. Mẹ vợ của Phi-e-rơ không thể tự tìm đến Chúa được. Bà đang nằm trên giường bệnh. Chính Chúa đã bước vào ngôi nhà ấy ngày hôm đó, và chính những người xung quanh đã cầu xin Chúa cho bà (Lu-ca 4:38). Ngài đến gần bà, Ngài chạm vào bà, quở trách cơn sốt và chữa lành cho bà. Ngay thời điểm này, bà chưa từng làm được bất cứ một điều gì trước đó cho Chúa Jêsus để nhận được ơn chữa lành từ nơi Ngài.

Câu chuyện của bà cũng là câu chuyện của mỗi chúng ta. Cuộc đời mỗi chúng ta nếu không bởi ân điển của Chúa, nếu không bởi chính Ngài “đã đến tìm và cứu kẻ hư mất” thì chúng ta mãi là những tội nhân, tuyệt vọng trước tội lỗi và mọi gánh nặng âu lo của đời người. Nhiều người trong chúng ta cũng đã từng kinh nghiệm những sự giải cứu đặc biệt của Chúa, được Chúa chữa lành, được Chúa giải cứu khỏi một hoàn cảnh tuyệt vọng, được phục hồi hôn nhân, gia đình hoặc phục hồi đời sống tâm linh…

Sau khi được Chúa Jêsus chữa lành, bà gia của Phi-e-rơ lập tức đứng dậy phục vụ. Ngay khi nhận được ân điển, bà bắt đầu đáp ứng bằng sự phục vụ. Đây là phản ứng tự nhiên của một tấm lòng thật sự nhận biết mình đã được Chúa thương xót. Sự chữa lành của Chúa là điểm khởi đầu cho một đời sống mới, một đời sống từ bất động đến hành động, một đời sống từ được người khác chăm sóc đến trở nên người phục vụ Chúa và chăm sóc người khác.

Đôi khi, chúng ta dễ rơi vào một đức tin chỉ tập trung vào việc nhận lãnh. Chúng ta cầu xin Chúa chữa lành, ban phước, giải cứu, mở đường và đáp ứng nhu cầu. Chúng ta vui mừng vì được cứu, và như bà gia Phi-e-rơ, Lời Chúa dạy chúng ta hãy trở nên những người phục vụ.

Sứ đồ Phao-lô đã ghi lại lời chứng của chính mình: “Nhưng nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà tôi được như ngày nay, và ân điển của Ngài ban cho tôi không phải là vô ích. Trái lại, tôi làm việc nhiều hơn tất cả những người khác; nhưng nào phải tôi mà là ân điển của Đức Chúa Trời ở với tôi.” (1 Cô-rinh-tô 15:10)

Phao-lô từng là người bắt bớ Hội Thánh. Từ khi gặp Chúa trên đường Đa-mách, đó là điểm chuyển tiếp của một cuộc đời được Chúa thương xót, để sống cuộc đời bày tỏ lòng biết ơn Chúa qua sự phục vụ, phục vụ nhiều hơn và phục vụ cho đến cuối cùng. Bà gia Phi-e-rơ cũng vậy. Kinh Thánh không ghi lại một bài giảng nào của bà, không ghi lại một công tác lớn lao nào, nhưng việc bà đứng dậy phục vụ Chúa và mọi người ngay sau khi được chữa lành cho thấy một đời sống đã được biến đổi cách rõ ràng nhất. Sự phục vụ của bà, có lẽ đó là một bữa ăn, có lẽ bà dọn dẹp nhà cửa sau nhiều ngày bề bộn, hay chăm sóc những vị khách đang viếng thăm bà… Những việc rất bình thường của cuộc sống hằng ngày, nhưng những hành động này từ hôm ấy không còn “bình thường” nữa mà tràn ngập lòng biết ơn của một người đã gặp Chúa, đã kinh nghiệm Chúa và được biến đổi.
Phục vụ Chúa không chỉ là công tác chỉ dành cho mục sư, truyền đạo, các giáo phẩm, chấp sự, trưởng ban ngành, hay những người có chức vụ nổi bật. Nhưng bà gia Phi-e-rơ cho chúng ta một bức tranh khác, với một người phụ nữ bình thường, có chút tuổi tác, trong một gia đình sống chung nhiều thế hệ như nhiều gia đình của chúng ta ngày nay. Hay có thể nói, bà gia Phi-e-rơ trong Kinh Thánh có thể là bất cứ ai trong chúng ta hôm nay, những người đã được Chúa chạm đến bởi ân điển và lòng thương xót của Ngài.

Chồng tôi vẫn còn tiếp tục phác đồ điều trị, vẫn trong tiến trình hồi phục, nhưng chúng tôi tin vào sự chữa lành của Chúa, và dù tương lai có ra sao, chúng tôi tin cậy nơi Chúa và nguyện xin ý Cha được nên trên đời sống chúng tôi trong hành trình phục vụ Chúa phía trước.

Cầu nguyện: Lạy Chúa yêu thương, con cảm tạ Ngài vì biết bao lần Ngài đã bày tỏ ân điển trên cuộc đời con. Có những lúc con yếu đuối, thất vọng, bệnh tật hay lạc lối, nhưng Ngài đã không bỏ mặc con. Ngài đã đến gần, nâng đỡ và phục hồi con bằng tình yêu thương lớn lao của Ngài. Chúa ôi, nguyện ân điển Chúa ban cho con không trở nên vô ích. Xin biến đổi tấm lòng con để con biết sống biết ơn Ngài bằng hành động cụ thể, sẵn sàng phục vụ Chúa, phục vụ người khác. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.

Quý thính giả thân mến, sự phục vụ bắt đầu từ những điều rất đơn giản. Đó có thể là một lời cầu thay, thăm viếng một người bệnh, làm chứng về Chúa cho ai đó, giúp đỡ một người đang gặp khó khăn. Đó có thể là trở thành một người cha, người mẹ sống gương mẫu trong gia đình. Cũng có thể là một nhân viên công sở, một chủ doanh nghiệp, một người lao động làm công ăn lương, một sinh viên, một học sinh thực sự kinh nghiệm Chúa và sống theo Lời Chúa dạy trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động… Nguyện ân điển của Chúa thay đổi cách chúng ta sống ngay hôm nay.

Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:

Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này