Xung quanh chúng ta lúc nào cũng đầy dẫy những mối nguy hại, có quá nhiều thứ để lo lắng vì cuộc sống này chẳng có gì là chắc chắn. Nhưng khi đã giao phó cho Chúa và chuẩn bị mọi điều một cách tốt nhất, chúng ta có thể sống một cách vô tư, vì biết rằng Cha thiên thượng vẫn luôn tể trị và dõi theo chúng ta trong mọi hành trình.  

“Có ai trong các con nhờ lo lắng mà làm cho cuộc đời mình dài thêm một khoảnh khắc không?" (Ma-thi-ơ 6:27)


Khi chiếc xe đầu kéo lao vút qua, xe đạp của Debbie, vợ tôi đã đâm vào gờ giảm tốc và mất lái. Bánh xe trước của em bắt đầu xoay, việc nó xoay là điều chắc chắn sẽ khiến em - hoặc bất kỳ ai khác - ngã xuống ​​hoặc té sang làn đường giao thông nguy hiểm và ... nói thẳng ra là, sẽ bị một xe khác chạy ngang qua và đâm chết một cách thình lình.

Đạp xe trên xa lộ dường như không phải là một lựa chọn thông thường để tận hưởng tuần trăng mật, nhưng đó là một cách tiết kiệm chi phí cần thiết để chúng tôi di chuyển qua Hẻm núi Sông Columbia xinh đẹp. Vào ngày thứ tư băng qua Tây Bắc Thái Bình Dương, chúng tôi đã thử sức mình bằng xe đạp. Tôi đã bị mắc kẹt ở bàn làm việc trong 30 năm, vì vậy sự thay đổi triệt để này đến như một sự giải thoát đáng mong chờ, đặc biệt là với Debbie người đã ở bên tôi sau nhiều năm chờ đợi để trở thành người phụ nữ đồng hành cùng tôi.

Tuy nhiên, một lễ cưới kéo dài 17 ngày không phải là điều tôi nghĩ đến khi tôi nói “Anh đồng ý” sau 52 năm sống độc thân. Trong hoàn cảnh này, tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn một cách bất lực khi chiếc xe 18 bánh quái dị gầm rú đi bên cạnh chúng tôi và Debbie đã chiến đấu để kiểm soát chiếc xe đạp. Vào giây cuối cùng, bằng cách nào đó, em nắm chặt tay lái và điều khiển chiếc xe đạp hạng nặng vào đúng hướng, mặc dù cả hai lốp xe đều rơi vào rãnh sâu trong gờ giảm tốc. Thật kỳ diệu, em đã đạp thẳng ra khỏi dải. Tôi vẫn không biết em đã làm thế nào. Debbie chỉ nặng khoảng 54 kg trong khi chiếc xe đạp tải trọng này nặng đến gần 40 kg.  

Đó là sự kiện đầu tiên trong chuyến du lịch của chúng tôi. Và đó được xem như một lời cảnh báo về cái giá phải trả cho việc đạp xe trên xa lộ - hoặc có thể xảy ra với bất kỳ sơ sót nào trong suốt hành trình. Phải mất một khoảng thời gian tôi mới có thể trút bỏ sự lo lắng, nhịp tim tôi mới ổn định trở lại cổ họng tôi mới có thể nuốt nước bọt bình thường.Không ai trải qua kinh nghiệm cận kề cái chết trong gang tấc như thế mà không nghĩ đến hậu quả tiềm tàng của việc đi xe đạp trên đường cao tốc. Nhưng những lần như thế cũng sẽ kiểm tra quyết tâm liệu bạn có dám tiếp tục và tiếp tục theo một cách khác hay không.

Mặc dù có thế nào, Debbie và tôi đều nhất trí tiến lên theo cách khôn ngoan hơn và chuẩn bị tốt hơn. Chúng tôi không để bài kiểm tra đó ngăn cuộc hành trình của chúng tôi lại. Chúng tôi cũng không muốn sống trong những mối nguy hiểm tiềm tàng và để cho những tổn hại cướp đi niềm vui trong chuyến hành trình. Có quá nhiều thứ trong cuộc sống để khám phá, và chúng tôi đã chờ đợi quá lâu để khám phá nó.

Nếu bạn nghĩ quá nhiều về những hiểm họa, bạn sẽ không bao giờ đi đâu được cả. Khi bạn gặp vấn đề, bạn lo lắng. Và lo lắng có thể lấy đi niềm vui của bạn. Lo lắng chỉ ra sự mất cân bằng giữa sợ hãi và đức tin. Nó giống như trả lãi cho khoản nợ mà bạn không nợ, và là sự tập trung vô ích vào một điều gì đó có thể không bao giờ xảy ra. Giữ mối bận tâm trong quan điểm đúng đắn sẽ ngăn nó cai trị sức khỏe tinh thần và cảm xúc của bạn - và cả cuộc sống của bạn. Thật ra có một Đấng muốn cất đi gánh nặng của bạn. Ngài không hề muốn bạn mang gánh nặng một mình. (Xem Thi Thiên 68:19 và Ma-thi-ơ 11: 29-30.)

Đối với Debbie và tôi, việc nhón chân trong suốt cuộc đời, rà soát mọi hướng, sẽ khiến chúng tôi đi chậm lại và không thể đến đích. Nó sẽ trở thành một sự thỏa hiệp. Thay vào đó, chúng tôi cố gắng đưa ra những quyết định thận trọng làm sao để trang bị và bảo vệ bản thân một cách tốt nhất trong tầm hiểu biết của chúng tôi. Sau đó, chúng tôi sẽ tự tin tiến về phía trước, bởi vì chúng tôi có Đấng dẫn dắt, một Đấng tối cao đang làm chỗ dựa cho chúng tôi. Ngài làm thẳng tay lái và điều khiển xe đạp của chúng tôi tránh khỏi nguy hiểm khi chúng tôi không thể tiếp tục bằng chính sức riêng của mình. Hình ảnh khó quên trên xa lộ hôm đó là một minh chứng sống.  

“Có ai trong các con nhờ lo lắng mà làm cho cuộc đời mình dài thêm một khoảnh khắc không?” (Ma-thi-ơ 6:27)

Cầu nguyện: Lạy Cha kính yêu, xin đừng để những nỗi lo lắng, sợ hãi làm mất đi niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống mà Ngài ban tặng. Xin giúp chúng con vui sống mỗi ngày vì chúng con có Chúa lo liệu và làm chỗ dựa vững chắc cho mình mỗi ngày. Con tạ ơn Chúa và cầu nguyện. Trong Danh Chúa Giê-xu. Amen. 

Quý thính giả thân mến, có nỗi lo nào đang chiếm ngự lòng bạn, có nỗi sợ nào đang kiềm giữ bước chân bạn, hãy giao phó mọi điều đó lên cho Chúa giờ này. Hãy cầu xin Chúa cất đi những lo toan và mang lấy gánh nặng của bạn.


Bạn thân mến, nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về Chúa hoặc nếu bạn có những khó khăn, trăn trở nào cần chia sẻ với chương trình, hãy để lại bình luận ở cuối bài, inbox tại fanpage của Facebook, hoặc gửi email về địa chỉ: chiase@oneway.vn. Chúa Giê-xu yêu bạn. Chương trình rất mong được kết nối với bạn.
 

bình luận

1 bình luận
NThu Thảo Nguyễn
sai mùnh nghe đc có 1 chut là bị tắt v nè hic
Trả lời -
05/08/2019