Người vợ chẳng ai muốn cưới: Bài học từ cuộc hôn nhân đầy ngang trái
Oneway.vn – Nếu từng có một lễ cưới nào được cử hành trong bầu không khí gượng gạo, thì đây hẳn là một trong những lễ cưới như thế.

Nhiều cuộc hôn nhân khởi đầu bằng niềm hạnh phúc ngập tràn, rồi chỉ vài năm, thậm chí chỉ vài tháng sau, nó đã rơi vào bi kịch. Nhưng cuộc hôn nhân này thì hoàn toàn ngược lại. Nó chẳng cần chờ đến ngày đổ vỡ, bởi bi kịch đã hiện diện ngay từ lúc bắt đầu. Cả thị trấn đều biết cô dâu là hạng người nào. Thậm chí, không ít đàn ông ở đó còn biết rõ điều ấy hơn bất kỳ ai.
Chàng rể biết chính xác con đường mình sắp sửa bước vào. Người biết sẽ có những giọt nước mắt phải rơi. Người biết sẽ có biết bao đêm dài phải cô đơn, tự hỏi vợ mình đang ở đâu, liệu nàng có bình an không, hay đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông khác. Người biết rằng các con mình sẽ phải đối diện với sự thật đau thắt lòng. Người biết tất cả. Vậy mà người vẫn cưới nàng. Người vẫn chọn nàng làm bạn đời của mình. Tại sao?
Đức Chúa Trời phán cùng Ô-sê: “Hãy đi cưới một người đàn bà ngoại tình và sinh con cái ngoại tình, vì đất nước nầy phạm tội ngoại tình khi lìa bỏ Đức Giê-hô-va.” Vậy, Ô-sê cưới Gô-me, con gái của Đíp-la-im.” (Ô-sê 1:2–3)
Nghịch lý cay đắng
Chúng ta không biết liệu Ô-sê và Gô-me có tổ chức một lễ cưới theo nghi thức Do Thái truyền thống hay không, nhưng cuộc hôn nhân của họ chắc chắn đã khiến cả dân sự phải chú ý. Đó chính là mục đích của cuộc hôn nhân này. Khi hai người trở nên một, Đức Chúa Trời đang muốn kéo ánh mắt lang chạ của dân Ngài trở lại với chính Ngài – một dân tộc đã bội tín với Ngài.
Khi Đức Chúa Trời bảo Ô-sê cưới người đàn bà lẳng lơ ấy làm vợ, Ngài đang công bố một thông điệp mạnh mẽ đến mức không ai có thể phớt lờ. “Chúa ơi, tại sao lại là nàng ấy?” Ô-sê hẳn đã tự hỏi như vậy. “Vì đất nước nầy phạm tội ngoại tình khi lìa bỏ Đức Giê-hô-va.” Tình yêu của họ dành cho Ngài đã trở nên nguội lạnh. Họ xem ngũ cốc và rượu mới Ngài ban là điều hiển nhiên. Họ cũng chẳng còn biết quý trọng sự che chở và thành tín của Ngài, rồi hết lần này đến lần khác lao vào vòng tay của các thần tượng thế gian. Không chỉ là tội tà dâm, mà là tội tà dâm lớn. Họ sốt sắng thờ phượng tại bàn thờ của dục vọng xác thịt, của sự dư dật, của sự thoải mái và lòng kiêu ngạo, rồi lại quay về dâng cho Đức Chúa Trời những thứ ít ỏi còn sót lại.
Đức Chúa Trời đã cảnh báo họ, nhưng họ không chịu nghe. Vì thế, Ngài quyết định dùng chính cuộc hôn nhân của Ô-sê trở thành một bức tranh sống động – một bức tranh đen tối, nhục nhã và đau đớn. Ngài sắp đặt một đám cưới mà chẳng ai muốn tham dự. Ngài dựng lên một tấm gương rõ mồn một khiến cả dân sự phải cúi đầu hổ thẹn. Ngài sai Ô-sê đến để yêu thương một người vợ tà dâm. Một cô dâu chẳng thể nào tin cậy. Một nghịch lý đầy cay đắng.
Người đàn bà tà dâm mà ông đã yêu
Điều gì đã khiến Gô-me trở thành một người phụ nữ như thế? Kinh Thánh không cho chúng ta biết nhiều, nhưng qua cách Đức Chúa Trời ví dân Y-sơ-ra-ên giống như Gô-me, chúng ta phần nào hiểu được con người bà.
Y-sơ-ra-ên nói rằng: “Tôi sẽ đi theo các tình nhân của tôi; Họ sẽ cho tôi bánh, nước, lông chiên, vải, dầu và thức uống” (Ô-sê 2:5). Nói cách khác: “Tôi không tìm thấy điều mình khao khát nơi chồng mình, nên tôi sẽ đi tìm kiếm nơi người khác.” Gô-me hẳn cũng là một người như thế. Bà nhận lấy những gì chồng mình chu cấp rồi dùng chính những điều ấy để làm hài lòng những người tình khác (Ô-sê 2:8; xem Gia-cơ 4:3). Bà quy công cho người khác thay vì công nhận người chồng đã làm mọi sự cho mình (Ô-sê 2:12). Bà hoàn toàn không xứng đáng với một người chồng tốt.
Vậy mà ông vẫn yêu bà. Ô-sê đã chọn bà, tìm kiếm bà, chuộc lại bà và yêu thương bà. “Vậy, tôi đã mua lại nàng với giá khoảng một trăm bảy mươi gam bạc và khoảng ba trăm ba mươi lít lúa mạch. Rồi tôi bảo nàng: “Bà phải ở yên cho tôi một thời gian; không được bán dâm, không được ngoại tình với bất cứ người đàn ông nào; tôi cũng đối xử với bà như thế” (Ô-sê 3:2–3).
Bạn có nghe được thông điệp Đức Chúa Trời đang bày tỏ không? “Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nhìn xem con người thật của các ngươi, rồi hãy nhìn xem Ta thật sự là Ai.” Nếu Ô-sê cũng bỏ rơi Gô-me như bất kỳ người chồng nào khác, cuộc hôn nhân ấy chỉ còn là một bức tranh phản chiếu tội lỗi của Y-sơ-ra-ên. Nhưng Đức Chúa Trời không chỉ bày tỏ tội lỗi của dân Ngài, Ngài còn muốn bày tỏ chính tấm lòng của Ngài đối với họ.
Nhờ tình yêu trung tín, không từ bỏ của Ô-sê, cuộc hôn nhân ấy không còn chỉ là câu chuyện về sự phản bội, mà trở thành minh chứng về ân điển và lòng thương xót của Đức Chúa Trời.
Sứ điệp về hôn nhân từ nơi thiên thượng
Đám cưới của họ gây xôn xao không chỉ vì quá khứ nhơ nhuốc của Gô-me, mà còn vì một điều khó ai có thể hiểu nổi: người đàn ông đứng bên cạnh bà vẫn chọn yêu bà. Chính tình yêu ấy đã phản chiếu tấm lòng của Đức Chúa Trời. Hãy cảm nhận sự tương phản ấy trong những câu Kinh Thánh này:
“Ta sẽ trừng phạt nó vì những ngày nó dâng hương cho Ba-anh; Đeo bông tai và diện nữ trang, chạy theo các tình nhân nó, còn Ta thì nó bỏ quên!” Đức Giê-hô-va phán vậy. “Vì vậy, nầy, Ta sẽ quyến dụ nó, đưa nó vào hoang mạc, lấy lời ngọt ngào nói với nó.” (Ô-sê 2:13–14)
Nàng chải chuốt cho người đàn ông khác. Nàng tháo chiếc nhẫn Ta đã mua cho nàng. Khi rời đi, nàng bước qua mặt cả các con chúng ta. Và ngay cả khi gã kia không cần nàng nữa, nàng vẫn đuổi theo hắn. Nàng tiêu sạch mọi thứ chỉ để có được hắn. Và nàng quên Ta. Vậy nên… điều gì sẽ xảy ra? Bạn sẽ phản ứng ra sao khi bị phản bội như thế?
“Vì vậy, nầy, Ta sẽ quyến dụ nó.” Đó chính là cao trào của sứ điệp mang tên hôn nhân này: Đức Chúa Trời yêu một người vợ mà không một người đàn ông nào yêu. Sau tất cả những gì nàng làm để buộc Ngài phải từ bỏ, tình yêu của Ngài vẫn dư dật. Ngài chinh phục tấm lòng người đàn bà mà hầu hết đàn ông đều đã ruồng bỏ. Và Ngài sẽ có được nàng, dù cái giá phải trả là đau đớn nhất. Một ngày kia, Con Ngài sẽ đến và mang lấy bản án là “Không Thương Xót” (Ô-sê 1:6) thay cho chúng ta. Để chúng ta, những người vợ tà dâm, có thể được gọi là “người yêu dấu”.
Hôn ước lạ kỳ
Khi Đức Chúa Trời nhìn người vợ mà Ngài đã cứu khỏi vòng nô lệ lại đắm chìm trong sự ngoại tình, Ngài biết rằng sẽ đến một ngày Ngài đưa nàng trở về. Ngài hứa sẽ tìm kiếm, giải cứu và chinh phục tấm lòng nàng một lần nữa.
“Ta sẽ cưới ngươi cho Ta đời đời; Ta sẽ cưới ngươi cho Ta trong sự công minh và chính trực, nhân từ và thương xót. Phải, Ta sẽ cưới ngươi cho Ta trong sự thành tín; Và ngươi sẽ biết Đức Giê-hô-va.” (Ô-sê 2:19–20)
Ngài lặp lại lời hứa ấy ba lần, như muốn khẳng định rằng quyết định của Ngài sẽ không bao giờ thay đổi: “Ta sẽ cưới ngươi cho Ta… Ta sẽ cưới ngươi cho Ta… Ta sẽ cưới ngươi cho Ta…” Mỗi lần lặp lại là một lời bảo đảm dành cho những tấm lòng đầy nghi ngờ, rằng ân điển của Ngài vẫn còn đó. Đức Chúa Trời không chỉ sẵn lòng tha thứ, Ngài còn chủ động đưa người vợ bất trung trở về với chính Ngài.
Xin lưu ý rằng Ngài phán: “Ta sẽ cưới ngươi cho Ta” chứ không chỉ là “Ta sẽ nhận nàng quay lại.” Ray Ortlund nhấn mạnh sự kỳ diệu của tình yêu này:
“Sự mầu nhiệm của ân điển được mặc khải ở đây là lời hứa về sự phục hồi giao ước – mặc dù từ “phục hồi” vẫn còn quá nhẹ, vì lời phán này không chỉ hứa hẹn khôi phục cuộc hôn nhân cũ, mà còn thiết lập một cuộc hôn nhân hoàn toàn mới… Quá khứ nhơ nhuốc sẽ chìm vào lãng quên và họ sẽ bắt đầu lại từ đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.” (God’s Unfaithful Wife, tr. 70)
Người vợ tà dâm được đón nhận như hiện thân của sự tinh khiết – như cô dâu đáng khao khát nhất. Đêm của sự tha thứ và hòa giải cũng chính là đêm tân hôn. Bất kể nàng nhìn thấy gì trong gương, ánh mắt của Ngài lúc này khẳng định một điều hoàn toàn khác: nàng được yêu, được đón nhận và được gọi là “cành huệ giữa đám gai gốc” của Ngài (Nhã Ca 2:2).
Khi Ô-sê tiến đến bàn thờ và chọn yêu thương người vợ ngoại tình của mình, ông đã rao giảng một sứ điệp mà mãi về sau đã được viết thành lời:
“Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, xả thân vì Hội Thánh để thánh hóa Hội Thánh sau khi dùng nước và lời Ngài thanh tẩy Hội Thánh, nhằm trình diện trước mặt Ngài một Hội Thánh vinh hiển, không vết, không nhăn, không gì giống như vậy, nhưng thánh sạch và toàn hảo.” (Ê-phê-sô 5:25–27)
Bài học tiền hôn nhân từ Ô-sê
Tình yêu của Ô-sê dành cho Gô-me có ý nghĩa gì đối với các cuộc hôn nhân ngày nay? Dù chúng ta không phải là những tiên tri được sai đi để cưới những người kỵ nữ, hôn nhân của chúng ta vẫn được Đức Chúa Trời dùng để bày tỏ một sứ điệp.
Giống như tình yêu đi ngược lại mọi lẽ thường của Ô-sê, mỗi cuộc hôn nhân Cơ Đốc trung tín đều là lời chứng chống lại một thế giới ham mê tội lỗi. Mỗi người chồng, người vợ trung tín đều trở thành một lời chứng về tình yêu bền vững của Đức Chúa Trời dành cho những con người bất trung. Khi chúng ta gìn giữ lời thề nguyện giữa muôn vàn lý do để từ bỏ, thì chúng ta đang nói với thế gian rằng: tình yêu không phải là ảo tưởng, sự tha thứ không phải là điều bất khả thi, và không lời hứa nào của Sa-tan đáng để đánh đổi những điều tốt lành Đức Chúa Trời dành cho con người.
Chúng ta không biết có bao nhiêu người ở Y-sơ-ra-ên đã chứng kiến cuộc hôn nhân của Ô-sê, rồi nhận ra sự hư không của cuộc đời mình và quay trở về với Đức Chúa Trời. Ngày nay cũng vậy, ai sẽ nhìn vào cuộc hôn nhân của bạn mà thức tỉnh quay lưng khỏi lối sống xác thịt này? Liệu có ai sẽ quay về với Chúa, khi họ nhìn thấy bạn chọn ở lại, chọn yêu thương, tha thứ và kiên trì với người bạn đời của mình?
Ô-sê và Gô-me đã dạy chúng ta một điều về hôn nhân: tình yêu của Đức Chúa Trời thường được bày tỏ rõ ràng nhất khi một cuộc hôn nhân bước qua những thử thách lớn nhất. Những cuộc hôn nhân hạnh phúc là một lời chứng đẹp về Phúc Âm. Nhưng đôi khi, chính những cuộc hôn nhân từng đứng trước bờ vực tan vỡ mà người trong cuộc vẫn chọn kiên trì yêu thương và tha thứ, mới khiến người ta phải tự hỏi: điều gì đã giúp họ không từ bỏ nhau?
Những thử thách trong hôn nhân có thể là nơi tình yêu chân thật được bày tỏ rõ nhất. Khi chúng ta vẫn chọn yêu thương, tha thứ và giữ trọn giao ước, thế gian sẽ nhìn thấy ý nghĩa của việc được Đức Chúa Trời lựa chọn, tha thứ và yêu thương qua Đấng Christ. Đó chính là vẻ đẹp của giao ước hôn nhân. Và vẻ đẹp ấy thường được bày tỏ sống động khi cuộc hôn nhân bước qua những yếu đuối và thử thách mà vẫn không ngừng trung tín.
Bài: Marshall Segal; dịch: Esther Võ
(Nguồn: desiringgod.org)





bình luận