Búp đang nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ thì mẹ bước vào phòng và ngồi xuống giường:
Con thấy trong người như thế nào rồi?
Mẹ vừa hỏi vừa vuốt ve trán của Búp:
Theo mẹ thấy thì con vẫn còn sốt đó.
Tại sao con lại bị bệnh ngay hôm nay kia chứ? Búp rên rỉ: Con muốn được đi hát ở bệnh viện hôm nay với các bạn ở lớp Trường Chúa Nhật.
Môi dưới của Búp run lên một chút.
Và nó khiến cho con cảm thấy tồi tệ khi không thể đi với các bạn phải không?
Búp gật đầu: Con đã rất mong đợi đến hôm nay để được đi thăm và hát cho người người đang bị bệnh nghe. Nhưng bây giờ thì con lại nằm ở nhà và không thể làm gì hết.
Mẹ hiểu những gì con đang trãi qua. Nhưng con có thể cầu nguyện và cầu xin Chúa Giê-xu sử dụng các bạn trong lớp của con để đem đến niềm vui cho những bệnh nhân bằng cách hát cho họ nghe.
Búp nhún vai: nhưng hai việc đó đâu có giống nhau. Búp nói với một cái thở dài.
Có thể không, nhưng...Mẹ đứng dậy: Mẹ sẽ trở lại.
Nói rồi mẹ rời khỏi phòng và trở lại một vài phút sau đó cùng với một vòng cổ ngọc trai:
Búp, con có nhìn thấy cái vòng cổ này không? Bà ngoại tuyệt vời của con đã đưa nó cho mẹ khi mẹ là một thiếu niên, khoảng tuổi của con bây giờ.
Mẹ đưa nó ra để Búp có thể nhìn kỹ cái vòng cổ hơn: Cái vòng cổ này có một bộ phận rất quan trọng mà con không thể nhìn thấy được.
Búp nhìn mẹ khó hiểu: Là cái gì vậy mẹ?
Vậy con đã thấy gì khi nhìn vào nó? Mẹ hỏi
Búp cầm cái vòng cổ lên: thì những viên ngọc trai ạ. Búp nói sau khi kiểm tra cái vòng cổ thật kỹ càng.
Mẹ gật đầu: Đó là thứ tất cả mọi người đều nhìn thấy nhưng con hãy nhìn kỹ hơn nữa xem. Mẹ cẩn thận kéo hai viên ngọc ra để lộ sợi chỉ trắng giữ chúng lại với nhau:
Nhưng không ai nhận thấy có một sợi chỉ trắng đơn giản này, nếu không có nó, chiếc vòng cổ của mẹ sẽ bị rớt ra và những viên ngọc trai không thể kết nối với nhau được.
Vẫn chưa hiểu rõ ý của mẹ, Búp nhìn vào vòng cổ ngọc trai rồi sau đó nhìn sang mẹ:
Dạ.
Cầu nguyện cũng giống như vậy đó Búp. Chúng ta thường cho rằng cầu nguyện chỉ đơn thuần là cầu nguyện, nhưng thật sự nó lại là thứ có thể kết nối nhiều thứ lại với nhau. Chúng ta sẽ không thể làm được gì nếu không có sự làm việc của Chúa trong lòng mỗi người sau khi chúng ta cầu nguyện. Ngay cả khi con không thể tham gia cùng các bạn ở bệnh viện, con vẫn có thể là một phần quan trọng trong công việc mà các bạn con đang làm. Con có thể cầu nguyện cho các bạn, cầu xin Chúa Giê-xu sử dụng giọng hát của các bạn con để cổ vũ tinh thần những người ở bệnh viện và cho họ thấy Chúa yêu thương họ và quan tâm đến họ như thế nào.

 

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này