Chúng ta thường nghĩ rằng Đức Chúa Trời hành động trong những giờ khắc đặc biệt, vĩ đại hay lớn lao. Nhưng nhiều khi, Ngài lại chạm đến rất nhẹ nhàng, giữa đời sống thường nhật rất đỗi quen thuộc. Ngài làm việc qua những con người bình thường, qua những cuộc gặp tưởng chừng rất tình cờ, cùng những lời cầu nguyện đơn sơ mà chân thành. Ngài muốn dùng chính chúng ta để đem sự an ủi, sự chữa lành và niềm hy vọng đến cho những người đang đau đớn.

Hôm nay, ngày 19/03/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả Martha Noebel qua chủ đề CHÚA HIỆN DIỆN GIỮA ĐỜI SỐNG THƯỜNG NHẬT

“Ngài đã sai Ta để công bố những người bị giam cầm được phóng thích, người mù lòa được sáng mắt, người bị áp bức được tự do; Và công bố năm thi ân của Chúa.” (Lu-ca 4:19)

Có bao giờ bạn tự hỏi: ngày nay có còn sự chữa lành không? Đức Chúa Trời có muốn dùng những con người bình thường như chúng ta để đem sự chữa lành đến cho người khác không? Có phải ai cũng có thể được chữa lành không? Và liệu tôi có cần phải đến một nơi đặc biệt, được một người đặc biệt đặt tay cầu nguyện, thì mới có thể được chữa lành không?

Những câu hỏi này chẳng hề xa lạ gì. Đó là tiếng lòng của những người đang mỏi mệt, đau đớn và rất cần được chạm đến. Tôi xin chia sẻ với bạn một câu chuyện. Bạn có thể suy ngẫm cho riêng mình.

Một hôm, tôi đang ngồi trong xe cùng con gái, chuẩn bị đi mua sắm. Khi tôi vừa lái xe ra khỏi lối vào thì nhìn thấy người hàng xóm đối diện. Bà đang đứng trong sân, lấy đồ tạp hóa từ xe ra. Tôi dừng xe lại rồi băng qua đường để hỏi thăm bà vài câu. Lúc đó, tôi hoàn toàn không biết điều mà Chúa sắp làm qua tôi. Tôi chỉ cư xử như một người hàng xóm thân thiện mà thôi.

Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc. Khi tôi chuẩn bị rời đi, bà bất ngờ nói: “Nhớ cầu nguyện cho tôi nhé.”

Theo như tôi biết, bà chưa tin nhận Chúa. Nhưng lúc ấy, bà đang đau đớn và cần được giúp đỡ. Bà chia sẻ rằng bác sĩ vừa chẩn đoán bà bị thoái hóa điểm vàng ở mắt. Trong lòng tôi chợt nghĩ: đây là một căn bệnh rất nặng, hầu như không có cách chữa.

Lòng tôi đầy sự cảm thông dành cho bà. Không suy nghĩ nhiều, tôi hỏi: “Tôi có thể cầu nguyện cho bà ngay bây giờ được không?” Thật bất ngờ, bà đồng ý.

Ngay trong lối xe vào nhà, tôi nắm tay bà và bắt đầu cầu nguyện. Khi cầu nguyện, tôi cảm nhận rõ ràng quyền năng của Đức Chúa Trời, và trong lòng tôi biết rằng Ngài đang hành động. Khi tôi cầu nguyện xong, bà đứng đó với đôi mắt đẫm lệ và cảm ơn tôi. Chúng tôi ôm nhau, rồi tôi trở về xe với một niềm vui khó diễn tả. Con gái tôi đã chứng kiến tất cả. Tôi kể lại cho con nghe và cũng nhờ con cùng cầu nguyện cho người hàng xóm thân yêu này.

Vài ngày sau, con gái tôi kể rằng con vừa trò chuyện với bà hàng xóm. Bác sĩ nói rằng bà sẽ phải học cách sống với một đốm đen ngay giữa tầm nhìn, suốt cả đời. Mắt bà có khá hơn một chút, nhưng theo bác sĩ, đó đã là mức tốt nhất rồi.

Con gái tôi nhẹ nhàng nói với bà rằng điều bác sĩ nói không nhất thiết là kết luận cuối cùng. Con bé nói rằng đốm đen đó có thể được chữa lành, và Chúa có thể làm điều đó. Người hàng xóm của chúng tôi không thật sự tin. Lúc đó, bà chỉ biết rằng căn bệnh khiến mắt bà yếu đi và mệt mỏi vô cùng.

Thế rồi chỉ sau vài tuần, khi đang ở trong nhà, tôi nghe bà gọi lớn tên mình từ ngoài sân. Bà nói: “Xin nhắn với những người đã cầu nguyện cho tôi rằng… mắt tôi đã được chữa lành rồi!”

Tôi vui mừng đến vỡ òa. “Những người cầu nguyện” thực ra chỉ có hai người: con gái tôi và tôi. Đức Chúa Trời đã dùng một lời cầu nguyện rất ngắn, ngay trên lối đi vào nhà, để thay đổi cuộc đời của một con người. Bà đã được chữa lành.

“Thánh Linh của Chúa ngự trên Ta, vì Ngài đã xức dầu cho Ta để truyền giảng Tin Lành cho người nghèo. Ngài đã sai Ta để công bố những người bị giam cầm được phóng thích, người mù lòa được sáng mắt, người bị áp bức được tự do; Và công bố năm thi ân của Chúa.” (Lu-ca 4:18-19)

Hôm đó khi cầu nguyện, tôi đã công bố rằng mọi vinh hiển đều thuộc về Đức Chúa Trời. Đó cũng là lý do tôi viết những dòng này. Tất cả đều là công việc vinh quang của tay Ngài. Ngợi khen Chúa! Tôi biết ơn vì mình đã không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy. Tôi cũng biết ơn vì con gái tôi đã học được một bài học rất quan trọng: tiếng nói mà chúng ta cần lắng nghe không phải là kết luận của con người, mà là tiếng phán của Đức Chúa Trời.

Nếu trong đời sống thường ngày, Đức Chúa Trời thúc giục bạn làm một điều gì đó, hãy cứ mạnh dạn bước ra. Đức Chúa Trời vẫn hiện diện trong những điều rất đời thường. Ngài vẫn hành động qua những người sẵn sàng vâng lời. Và kết quả diệu kỳ sẽ khiến bạn không khỏi kinh ngạc!

Cầu nguyện: Cảm tạ Chúa vì Ngài vẫn luôn hiện diện trong chính đời sống thường ngày của con. Xin mở mắt con để nhận ra rằng Chúa vẫn đang làm việc giữa những điều rất đỗi bình thường. Xin cho con một tấm lòng nhạy bén để lắng nghe tiếng Ngài, cùng tinh thần vâng phục để đáp lại sự thúc giục của Ngài. Xin dùng đời sống nhỏ bé của con để đem niềm an ủi, sự chữa lành và hy vọng đến cho những người đang đau đớn chung quanh con. Nguyện mọi vinh hiển đều thuộc về Chúa. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.

Quý thính giả thân mến, nếu có một khoảnh khắc bình thường nào đó, bạn nghe thấy tiếng Chúa nhẹ nhàng thúc giục, xin đừng vội bỏ qua. Có thể đó chỉ là một lời hỏi thăm, một lời cầu nguyện đơn sơ cho những người đang có nhu cầu. Nhưng khi chúng ta sẵn sàng vâng lời trong những điều tưởng như bình thường ấy, Chúa vẫn có thể làm việc theo cách vượt quá mọi suy nghĩ của chúng ta. Hôm nay, nguyện Chúa cho chúng ta một tấm lòng nhạy bén, để đem sự chữa lành chạm đến đời sống của một ai đó đang cần Ngài.

Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:

Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này