Chúng ta thường lầm tưởng rằng việc ôm giữ sự cay đắng và từ chối tha thứ là lớp áo giáp kiên cố để bảo vệ mình. Nhưng thực chất, nó cũng giống như ngày này qua ngày khác tự tay siết chặt vòng gai nhọn vào lồng ngực – kẻ chịu đau đớn sâu sắc nhất lại là chính chúng ta. Vậy làm sao để có thể thật sự tha thứ khi mà lòng chúng ta đã chịu đựng quá nhiều tổn thương? Cách duy nhất là chạy đến với Đấng đã tha thứ cho chúng ta hết lần này đến lần khác, bằng chính dòng huyết báu của Ngài.

Hôm nay, ngày 20/09/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả Rich Miller qua chủ đề KHO BÁU CỦA LÒNG THA THỨ

“Người tốt do lòng chứa điều thiện mà sinh điều thiện; kẻ xấu do lòng chứa điều ác mà sinh điều ác; bởi đầy dẫy trong lòng nên miệng mới nói ra.” (Lu-ca 6:45)

Phân đoạn Lu-ca 6 này tiếp nối những lời dạy của Đức Chúa Jêsus về lòng thương xót dành cho kẻ thù, sự nhân từ, việc không xét đoán và thái độ tha thứ đối với người khác (c.27–44). Qua những lời dạy ấy, Ngài bày tỏ rằng những hành động bên ngoài luôn bắt nguồn từ tình trạng của tấm lòng. Khi một người thật sự bước đi trong sự tha thứ, những điều tốt lành sẽ tự nhiên tuôn trào từ tấm lòng họ. Họ biết cách tận hưởng niềm vui theo cách mà người đang ôm giữ cay đắng không bao giờ có được. Thật ra, chẳng ai muốn ở gần một người hay cay nghiệt, vì những lời than phiền và thái độ tiêu cực của họ cứ rút cạn năng lượng của người khác. Hy vọng là bạn không nghĩ ngay đến ai đó lúc này nhé!

Nhiều năm trước, khi tôi đang phục vụ tại Hội Thánh, một cặp vợ chồng nọ đã tìm cách loại tôi khỏi đội ngũ nhân sự. Lúc đó, tôi vô cùng tức giận và phải mất khá nhiều thời gian mới có thể tha thứ cho họ. Mỗi khi nhìn lại, tôi vẫn thấy thật đáng buồn. Tôi hiểu rằng Kinh Thánh không cấm chúng ta nổi giận. Nhưng Lời Chúa dạy chúng ta phải biết xử lý cơn giận đúng cách để không phạm tội (Ê-phê-sô 4:26). Điều quan trọng là đừng đè nén hay phủ nhận những cảm xúc của mình khi bị người khác làm tổn thương.

Thế nhưng, cái giá phải trả khi cứ ôm mãi sự cay đắng trong lòng thật quá đỗi mệt mỏi và dằn vặt. Là con cái Chúa, đáng lẽ tôi phải hiểu rõ điều đó hơn ai hết, bởi tôi cũng từng nếm qua thứ chất độc mang tên “không tha thứ”. Đáng tiếc là tôi đã không để lời dạy của Đấng Christ về sự tha thứ bén rễ sâu trong lòng mình. Sự không tha thứ có một sức tàn phá khủng khiếp: nó bóp méo hoàn toàn góc nhìn của chúng ta. Nó khiến chúng ta cứ đinh ninh rằng người kia thực sự đang chống đối mình, và cứ thế, vết thương lòng lại càng bị cứa sâu thêm mãi.

Thật cảm tạ Chúa, chính Ngài đã kiên nhẫn dắt tay tôi qua quãng thời gian ấy và ban cho tôi sức mạnh để tha thứ. Ngài mở mắt tôi để nhận ra rằng, dù những điều họ nói lệch lạc với sự thật, nhưng cặp vợ chồng ấy không hề cố tình gian dối. Họ chỉ đang tin vào những gì họ nghĩ là đúng, dù sự việc đã bị nhìn nhận sai lệch. Rồi khi nhìn lại, nếu đem so những tổn thương đó với vô vàn lỗi lầm của chính tôi đã được Ngài chuộc mua, thì mọi ấm ức bỗng chốc hóa nhẹ tênh. Có đau không? Chắc chắn là có. Nhưng nỗi đau ấy chỉ như một hạt cát nhỏ nhoi khi đặt cạnh tất cả những gì Cứu Chúa Jêsus đã gánh chịu trên cây thập tự.

Nhiều năm sau, khi tình cờ gặp lại họ, tôi đã có thể ôm lấy họ và trò chuyện một cách rất tự nhiên, vui vẻ. Điều khiến tôi ngạc nhiên là tôi dường như đã quên sạch mọi chuyện từ lúc nào – không chỉ đơn thuần là tha thứ, mà trí nhớ của tôi giống như được gột sạch hoàn toàn! Hôm sau, lòng tôi như cảm nhận được Chúa đang dịu dàng nhắc nhở: “Con có nhận ra điều Ta đã làm không? Con chẳng còn nhớ đến chuyện ấy nữa!” Mãi đến lúc đó tôi mới sực nhớ lại, nhưng lạ thay, ký ức ngày xưa giờ đây đã hoàn toàn dịu êm, chẳng còn lại chút vị đắng hay nhức nhối nào sót lại.

Chính Chúa đã ban ơn để tôi có thể mở lòng thương xót họ, bởi vì bản tánh Ngài vốn đầy dẫy sự xót thương. Nhìn lại bao năm tháng qua, bao lần tôi vấp ngã cũng là bấy nhiêu lần Chúa dùng người khác để bày tỏ lòng thương xót với tôi! Cứu Chúa Jêsus chính là kho báu quý giá nhất trong lòng chúng ta, và thế gian này sẽ nhận biết chúng ta là môn đồ của Ngài qua chính cách chúng ta yêu thương nhau. Giống như lời Kinh Thánh đã dạy: người được tha thứ nhiều thì yêu mến nhiều (Lu-ca 7:47). Những gì chúng ta thốt ra hằng ngày chính là minh chứng rõ ràng cho thấy chúng ta có đang thật sự bước đi trong sự tha thứ hay không. Đức Chúa Jêsus từng phán rằng những sự vấp phạm là điều chắc chắn sẽ xảy ra (Lu-ca 17:1). Mong sao khi những va vấp ấy ập đến, chúng ta vẫn giữ được tấm lòng mềm mại và đầy ân điển dành cho nhau.

Cầu nguyện: Lạy Cha nhân từ, xin giúp con trọn vẹn đón nhận tình yêu thương của Ngài để rồi con cũng biết cách chia sẻ lại cho những người xung quanh. Cảm ơn Ngài vì đã rộng lòng tha thứ cho con. Xin ban ơn để con cũng biết mang ân điển đó đến cho người khác. Xin soi sáng lòng con, phơi bày những góc khuất vẫn còn chất chứa sự không tha thứ, và dẫn dắt con bước đi trong lẽ thật của Ngài. Con tin rằng không có điều gì là quá khó đối với Ngài. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.

Quý thính giả thân mến, nếu hôm nay lòng bạn vẫn còn nặng trĩu vì những tổn thương cũ, đừng tiếp tục gồng mình ôm giữ một mình nữa. Hãy mang tất cả đến với Cứu Chúa Jêsus. Chỉ Ngài mới có thể chữa lành những vết thương sâu kín trong lòng và ban cho bạn sức lực để tha thứ. Chúng ta chọn tha thứ vì Chúa đã yêu thương và tha thứ cho chúng ta trước. Khi chúng ta chịu buông bỏ oán giận, ấy là lúc sự bình an thật nơi Cha dẫy đầy, trả lại cho chúng ta tấm lòng nhẹ nhõm, mềm mại, tràn đầy yêu thương.

Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:

Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này