Tối nay ai sẽ là người tắm đầu tiên đây hen? Mẹ hỏi khi cả nhà đang ngồi ăn cơm
Dạ con. Kỳ xung phong. Nhưng mà con muốn nói mẹ biết cái này, khăn tắm rất … rất … là … hôi á mẹ!
Anh trai của Kỳ cười khúc khích: Dạ đúng rồi! Chính nói: Con cũng thấy như vậy đó mẹ.
Mẹ liếc nhìn hai anh em rồi nhìn sang bố. Bố hắng giọng:
À, thật ra, anh cũng thấy như vậy nhưng anh không muốn than phiền vì điều đó.
Mọi ánh mắt đều hướng về phía Khương.
Con có dùng nước tẩy để giặt khăn không vậy? Mẹ hỏi
Nước tẩy ạ? Khương hỏi lại với một cái nhíu mày.
Bột giặt thì dùng cho máy giặt. Mẹ trả lời.
Dạ. Khương nhìn xuống đôi bàn tay của mình: Con đoán là con đã quên mình cần phải sử dụng nó.
Èo! Chính ngọ nguâỵ cái mũi: Chúng ta đã sử dụng khăn tắm bẩn tuần này qua tuần nọ ư? Thật là kinh tởm!
Tuy nhiên, chúng chắc chắn trông sạch sẽ mỗi khi Khương giặt và phơi khô. Bố nói
Chắc chắn là như vậy rồi, nhưng Khương nè, hay là con bắt đầu sử dụng nước tẩy đó đi. Như vậy thì những chiếc khăn tắm sẽ rất là sạch và mùi hôi thối cũng sẽ biến mất! Mẹ đề nghị.
Dạ. Con xin lỗi cả nhà, con đã không làm đúng. Khương trả lời.
Không sao đâu. Thật ra, điều này làm bố nhớ đến một câu chuyện. Như tụi con đã biết đó, bố đã lớn lên trong một gia đình tin kính Chúa. Bố là một đứa trẻ ngoan ngoãn, với những thói quen tốt cho tới khi bố khoảng mười bảy tuổi, mọi người đều cho rằng bố là một cơ đốc nhân thực thụ. Nhưng bố không hoàn toàn là như vậy. Rồi một ngày Chúa nhật, mục sư giảng về tội lỗi mà Chúa dùng để đụng chạm trái tim bố cần thay đổi cho Chúa Giê-xu. Bố đáp lại bằng cách tiến lên bục giảng để cầu nguyện và cầu xin Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của bố. Bố mỉm cười: Tụi con nên nhìn vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt của mọi người có mặt trong nhà thờ lúc đó.
Wow, bố thực sự đã lừa mọi người ư? Kỳ hỏi
Đúng vậy. Bố trả lời: Bên ngoài bố trông giống như một Cơ Đốc Nhân tốt bụng, nhưng tấm lòng bố lại chứa đầy những điều tội lỗi không khác gì mấy cái khăn tắm bốc mùi. Bố cần Chúa Giê-xu để dọn sạch tội lỗi ở bên trong để thực sự trắng trong và tinh sạch trước mặt Chúa. Bố liếc nhìn Khương: Bố rất cảm ơn con, con gái, con đã nhắc nhở tất cả chúng ta rằng bất kể bên ngoài chúng ta trông như thế nào cũng không quan trọng bằng tấm lòng của chúng ta với Chúa.

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này