Điều cần làm năm mới: Hãy sắp xếp lại thứ tự ưu tiên của bạn

Dưỡng linh
12:33 03/03/2026

Oneway.vn – “Khi làm bất cứ việc gì, hãy hết lòng mà làm, như làm cho Chúa chứ không phải làm cho người ta.” (Cô-lô-se 3:23)

ảnh minh họa

Khởi đầu một năm mới là lúc rất thích hợp để chúng ta chậm lại và nhìn lại đời sống mình, đâu là điều mình đang ưu tiên và đâu là thứ mình đang bỏ lại trong các mối quan hệ, trách nhiệm và cách mình sử dụng thời gian mỗi ngày.

Hãy hình dung bạn có một chiếc bình rỗng. Bạn cần cho vào đó đá lớn, sỏi nhỏ và cát. Chiếc bình có thể vừa cho tất cả, nhưng chỉ khi mọi thứ được cho vào đúng thứ tự. Trước hết phải là những viên đá lớn, vì chúng chiếm nhiều chỗ nhất. Sau đó là sỏi, rơi vào các khoảng trống. Cuối cùng mới đến cát, len lỏi vào những kẽ nhỏ còn lại.

Đời sống chúng ta cũng như vậy. Liệu chúng ta đang đặt những “viên đá lớn” vào trước, hay để những việc vụn vặt chiếm hết chỗ của những điều thật sự quan trọng?Vì vậy, bạn cần nhận ra đâu là đá lớn, đâu là sỏi, đâu là cát, và đặt chúng vào đúng thứ tự. Với tôi, điều này không hề dễ dàng, vì tôi thường nghĩ chiếc hũ của mình lớn hơn thực tế. Nhưng tôi dần phân định lại các ưu tiên theo cách rõ ràng và hợp lý hơn.

Những điều nào cần ưu tiên?

Những viên đá lớn của tôi là mối liên hệ với Chúa, với chồng con, gia đình và bạn bè, cùng với những cơ hội để chia sẻ Tin Lành và tình yêu thương Ngài cho người khác.

Những viên sỏi là các trách nhiệm hằng ngày như chăm sóc nhà cửa, công việc, Hội Thánh, và việc giữ gìn sức khỏe.

Còn cát thì là giặt giũ, việc vặt và những điều tôi không mấy thích, nhưng vẫn phải có chỗ trong đời sống mình.

Dù những ưu tiên của tôi có thể không giống với ưu tiên của bạn, nhưng khi nhận diện được những điều đó, tôi có một sự tự do rất lớn: tôi cho phép những giỏ quần áo sạch nằm yên trong phòng sinh hoạt, xếp hàng như những chiếc máy bay ngoài đường băng, mà lòng không còn chút áy náy nào. Và với tôi, đó thật sự là một phép lạ.

Bạn biết không, đã có rất nhiều năm tôi nghĩ mình là một người nội trợ thất bại chỉ vì không theo kịp việc gấp quần áo. Dù mỗi sáng tôi đều cho đồ vào máy giặt, rồi cố gắng đảm bảo đến giờ ăn tối thì chúng đã được sấy khô, nhưng rốt cuộc, những chồng quần áo sạch ấy vẫn còn đó suốt nhiều ngày liền.

Cuối cùng, tôi cũng buông được cảm giác tội lỗi ấy, khi nhận ra vấn đề không nằm ở việc tôi kém cỏi, mà nằm ở chỗ tôi đã chọn điều gì là ưu tiên. Đó là một sự lựa chọn có ý thức. Tôi chọn dành nhiều thời gian hơn cho những điều khác, vì tôi tin rằng có quần áo sạch thôi là đủ rồi, không nhất thiết lúc nào cũng phải là quần áo đã được gấp gọn gàng. Những chồng đồ chưa gấp có thể chờ đó một thời gian mà chẳng gây hại cho ai cả.

Tôi học cách chấp nhận rằng việc gấp quần áo chỉ là “cát”, chứ không phải “đá lớn” trong chiếc hũ đời sống mình. Dĩ nhiên, đó vẫn là trách nhiệm tôi sẽ làm, nhưng nó không còn là ưu tiên số một như tôi từng nghĩ trước đây nữa.

Tùy vào mức độ bề bộn mỗi tuần, hay những rối ren bất ngờ trong ngày, có lúc tôi sẵn sàng để việc giặt giũ sang một bên, chấp nhận chén đĩa chất trong bồn rửa, và hoãn việc cọ bồn tắm cho đến khi thật sự cần.

Tôi tin rằng đó là những việc có thể chờ đợi, ít nhất là thêm vài giờ, hoặc lâu hơn, để tôi có thể dành thời gian cho những điều quan trọng hơn.

Vậy còn bạn thì sao? Trách nhiệm nào đang khiến bạn mang cảm giác áy náy, tự trách mình? Liệu cảm giác ấy có đang bị đặt sai chỗ không? Hay đã đến lúc bạn cần nhìn lại và sắp xếp lại thứ tự ưu tiên trong đời sống mình?

Thật ra, ai trong chúng ta cũng có một điều gì đó hoặc một ai đó đang chờ mình. Có thể là chồng thư quảng cáo chiếm mất chỗ trên quầy bếp, là giấy tờ của con đang chờ được ký, hay là bản báo cáo sếp cần từ hôm qua. Vấn đề không hẳn là điều gì đang chờ, mà là vì sao nó lại đang chờ ở đó.

Người ta thường nói không nên hỏi “tại sao”, vì dễ làm người khác thấy bị chất vấn. Nên thay vì hỏi: “Sao bạn chưa làm việc đó?”, tôi muốn hỏi nhẹ nhàng hơn: Có điều gì đó hay ai đó đang chờ bạn, chỉ vì bạn cứ tránh né trách nhiệm của mình không?

Khi bạn thật lòng đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đó, bạn sẽ dần thấy rõ điều gì đang là ưu tiên trong đời sống mình, và cả cách suy nghĩ sâu bên trong đang dẫn dắt những thói quen mỗi ngày.

Vấn đề nằm ở nơi tấm lòng bạn

Thật ra, đó là vấn đề của tấm lòng.

Khi nhìn lại những việc mình chưa làm xong trong ngày, bạn cần phân biệt xem mình đang lơ là hay đang lựa chọn có chủ ý. Nghĩa là chúng ta đang bước theo những cơ hội Chúa đặt trước mặt, hay đang né tránh chúng? Chúng ta đang đón nhận công việc Ngài giao phó, hay âm thầm khước từ nó?

Vâng, đó là công việc. Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta và giao cho chúng ta những công việc cần làm, và điều đó không chỉ gói gọn trong “công việc” mà chúng ta được trả lương. Mọi trách nhiệm trong đời sống, từ gấp quần áo, đọc sách cho con, phục vụ trong Hội Thánh, cho đến họp hành kinh doanh, đều là công việc trong mắt Chúa. Công việc chính là những gì tay chúng ta chạm vào mỗi ngày, dù là việc mình yêu thích hay không thích, việc mình chọn hay buộc phải làm.

Và tất cả những công việc đó đều rất quan trọng đối với Ngài, cho dù thế gian có nhìn nhận hay đánh giá chúng như thế nào đi nữa.

Công việc của bạn có ý nghĩa không phải vì kết quả, mà vì động cơ – tức là tình trạng của tấm lòng bạn, cho dù bạn đang rửa thêm một cái chén, hay xếp thêm một đôi vớ.

Vì biết rằng anh em sẽ nhận được cơ nghiệp từ Chúa làm phần thưởng. Anh em đang phục vụ Đấng Christ là Chúa. Ai làm điều sai trái sẽ phải bị báo trả tùy theo điều sai trái mình đã làm, không thiên vị ai cả.” (Cô-lô-se 3:23–24)

Bạn có đồng ý không, rằng khi mọi việc chúng ta làm đều hướng về sự vinh hiển Chúa, thì việc chúng ta làm cho ai, và có ai công nhận hay không – cũng không còn là điều quan trọng nhất nữa?

Công việc của bạn trở nên thánh khiết khi bạn làm vì vinh hiển của Đức Chúa Trời. Và những người bạn phục vụ, dù là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp hay người xa lạ, đều trở nên quan trọng. Không phải vì họ xứng đáng, mà vì bạn nhìn họ qua lăng kính tình yêu của Ngài và thánh ý Ngài trên cuộc đời họ.

Khi đó, thời gian và công việc của chúng ta không còn bị dẫn dắt bởi những mong muốn tùy hứng, mà được đặt dưới quyền tể trị của Đức Chúa Trời. Đó cũng chính là điều Henry và Richard Blackaby nói đến trong quyển Experiencing God (Kinh Nghiệm Chúa): hãy học cách nhìn xem Chúa đang làm việc ở đâu, và bước vào cùng làm với Ngài.

Cách sống ấy thật tự do biết bao!

Sau hơn mười năm sống như vậy, tôi có thể nói chắc rằng Chúa sẽ mở mắt bạn để thấy công việc của Ngài, khi bạn cầu xin Ngài. Và bạn cũng sẽ dần nhận ra: công việc của bạn không giống với công việc của bất kỳ ai khác. Bạn có hình dung được không: điều đó sẽ giải phóng bạn khỏi cảm giác tội lỗi mà bạn vẫn thường mang theo!

Công việc vinh hiển của Đức Chúa Trời được biệt riêng cho bạn và cho tôi. Công việc của Ngài. Thời điểm của Ngài. Mục đích của Ngài. Đức Chúa Trời muốn thiết lập mọi công việc của bạn theo đúng cách mà Ngài đã tạo dựng nên bạn.

Vì vậy, hãy thử tưởng tượng mỗi buổi sáng khi vừa thức dậy, bạn thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin chỉ cho con thấy công việc của Ngài hôm nay. Con muốn được cùng làm với Ngài.” Rồi trong ơn thương xót mới mẻ của Chúa, bạn cầu hỏi Ngài xem mình nên chu toàn các trách nhiệm, những mối quan hệ và những điều Ngài giao phó ra sao, bởi bạn tin cậy mục đích thánh khiết của Ngài. Ngay cả khi công việc trước mắt chỉ là gấp quần áo, cọ bồn tắm, hay chuẩn bị chương trình họp với một khách hàng mới!

Khi đó, những điều tưởng chừng rất tầm thường cũng trở nên thánh khiết, bởi vì mọi thứ đều được làm vì vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Bài: Elisa Pulliam; dịch: Esther Võ

(Nguồn: crosswalk.com

bình luận

Trở thành người đầu tiên bình luận cho bài viết này