Hãy trân trọng những người nữ như cách Chúa trân quý họ!
Oneway.vn – Giữa những cuộc tranh luận không hồi kết về vai trò của phụ nữ trong Hội Thánh, tôi tự hỏi: Liệu có chị em nào đang cảm thấy mọi người cứ mải mê tranh luận về “vị trí đúng đắn” của họ, hơn là vui mừng đón nhận họ như nguồn phước tuyệt vời Chúa ban?

Chưa bao giờ những câu hỏi về việc phụ nữ “được làm gì” và “không được làm gì” lại trở nên nhức nhối như thời nay. Họ có được đứng trên bục giảng, hay dẫn dắt những nhóm học Lời Chúa có cả nam lẫn nữ không? Đúng, những câu hỏi này rất quan trọng vì Kinh Thánh có đề cập đến. Thế nhưng, một cuộc thảo luận thực sự lành mạnh của Hội Thánh về phụ nữ phải được dẫn dắt bởi tinh thần tôn trọng – xem họ như những thánh đồ trung kiên và đầy tâm huyết.
Từ khắp nơi trên thế giới, nhiều phụ nữ chia sẻ rằng khi bước chân vào nhà thờ, họ thường cảm thấy mình bị ngó lơ hoặc chưa được trân trọng đúng mực. Thật xót xa khi chính những người mẹ, người chị, người con gái của chúng ta lại cảm thấy bị “Cô dâu của Đấng Christ” giữ khoảng cách, dù có thể đó chỉ là sự vô tình.
Chúng ta có quyền, và thậm chí là có trách nhiệm phải chuẩn xác về mặt thần học trong mọi vấn đề, kể cả ơn gọi của nam giới hay nữ giới. Nhưng trước hết, hãy thử tự hỏi mình một câu: Liệu cách chúng ta đang nói về phụ nữ có thật sự phản ánh thái độ trân quý mà Kinh Thánh dành cho họ hay chưa?
Từ khi Ê-va xuất hiện
Hãy thử nhớ lại những lời đầu tiên của con người được ghi lại trong Kinh Thánh. Khi Đức Chúa Trời tạo dựng nên thế giới, mạch truyện vang lên một giai điệu đều đặn: “Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp” (Sáng Thế Ký 1). Nhưng rồi đột nhiên, nhịp điệu ấy khựng lại khi Ngài phán: “Con người ở một mình thì không tốt” (Sáng Thế Ký 2:18). Chính vì thế, Ngài đã tạo dựng nên người nữ – một người bạn đồng hành tương xứng cho người nam. Và giống như một người cha trìu mến dẫn cô dâu đến với chú rể đang mong chờ, Chúa đã đưa người nữ đến với người nam.
Đây là câu nói đầu tiên của loài người được ghi lại trong lịch sử. Ngay khi vừa thấy người nữ, A-đam đã thốt lên trong niềm vui sướng vỡ òa: “Bây giờ mới có người nầy, là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi” (Sáng Thế Ký 2:23).
Vào khoảnh khắc ấy, người nữ chưa cần “làm” bất cứ điều gì ngoài việc hiện diện nhờ quyền năng Chúa. Vậy mà chỉ riêng sự tồn tại của nàng thôi đã đủ khiến A-đam reo mừng. Không cần ai dạy bảo, ông hiểu ngay rằng người nữ chính là sự bổ khuyết diệu kỳ cho đời mình. Ông đã nếm trải cuộc sống đơn độc trước đó, nên khi có nàng, ông yêu thương nàng ngay lập tức. Ông hiểu rằng nàng là phần không thể thiếu để cùng ông thực hiện sứ mệnh quản trị thế giới mà Đức Chúa Trời giao phó.
Thiếu đi Ê-va, A-đam không thể hoàn thành ơn gọi của mình. Không có người nữ, câu chuyện của nhân loại sẽ dừng lại. Ngay từ khởi đầu tốt đẹp ấy, Đức Chúa Trời đã phô diễn sự khôn ngoan tuyệt mỹ của Ngài qua việc tạo dựng người nữ. Và xuyên suốt dòng lịch sử, Ngài luôn đặt vai trò thiết yếu của phụ nữ vào tâm điểm kế hoạch cứu chuộc của Ngài.
Sách của những nữ anh hùng
Kinh Thánh chứa đầy những câu chuyện khẳng định vị thế cao quý của phụ nữ. Chúng ta thấy một Rê-bê-ca với đức tin can trường chẳng kém gì Áp-ra-ham khi dám từ bỏ quê hương để dấn thân vào một hành trình xa lạ; hay Ru-tơ, người góa phụ dân ngoại đã chọn đi theo Đức Chúa Trời để rồi được dự phần trong dòng dõi của Đấng Cứu Thế. Có thể nói, câu chuyện Kinh Thánh sẽ chẳng còn trọn vẹn nếu thiếu đi cuộc đời của những người phụ nữ đức hạnh này.
Trong thế giới cổ đại, phụ nữ vốn chịu nhiều thiệt thòi và yếu thế hơn bây giờ rất nhiều, phần lớn vì họ không có được những quyền lợi pháp lý như nam giới. Thế nhưng, chính trong bối cảnh khắc nghiệt đó, Kinh Thánh lại vinh danh họ một cách đặc biệt, khi đặt họ vào vị trí trung tâm trong kế hoạch cứu chuộc của Đức Chúa Trời. Chính lòng trung kiên của họ đã trở thành tấm gương soi rọi, làm nổi bật sự bất trung của con người. Chúng ta nhớ tên họ: Sa-ra, Đê-bô-ra, An-ne, A-bi-ga-in, Ê-xơ-tê, Ê-li-sa-bét và Bê-rít-sin. Thậm chí, có bốn người phụ nữ đã được trân trọng ghi danh ngay trong gia phả của Cứu Chúa Jêsus, đó là Ra-háp, Ru-tơ, Bát-sê-ba và Ma-ri.
Và vẫn còn đó biết bao người nữ khác, mà chỉ có Chúa tường tận tên tuổi họ: là những người mẹ kiên cường đón người thân trở về từ cõi chết; là bà góa nghèo ở Sa-rép-ta; là người nữ tài đức trong Châm ngôn 31; hay bà góa đã dâng hiến tất cả những gì mình có bằng trọn tấm lòng. Chúng ta cũng không thể quên người đàn bà tội lỗi đã rửa chân Chúa bằng nước mắt và lòng tận tụy, chính tình yêu thương của bà đã phơi bày sự đạo đức giả của giới lãnh đạo tôn giáo thời bấy giờ; hay người phụ nữ Ca-na-an với đức tin lớn đã giành lại sự sống cho con gái mình.
Những người nữ của Đại Mạng Lệnh
Niềm tin sắt son, không hề lay chuyển – đó chính là dấu ấn đậm nét nhất trong tất cả những câu chuyện này. Khi lật mở từng trang Kinh Thánh, chúng ta không thể nào phớt lờ vị trí đầy danh dự mà Chúa đã ưu ái dành cho phụ nữ. Giống như ngày xưa Chúa trao cho A-đam trọng trách sinh sản thêm nhiều trên mặt đất, thì nay Ngài cũng trao cho Hội Thánh sứ mệnh môn đồ hóa muôn dân. Vì thế, giống như cách A-đam ngỡ ngàng trước sự hiện diện diệu kỳ của người nữ, Kinh Thánh cũng dạy chúng ta phải biết tôn vinh Chúa vì sự hiện diện đầy quý báu của những người chị em trong Đấng Christ.
Các chị em không chỉ là người đồng hành, mà còn là một phần không thể thiếu trong công cuộc làm chứng và gây dựng đức tin cho người khác. Chúa đã dùng bà Bê-rít-sin để chỉ dẫn và mài giũa thêm cho bài giảng của A-bô-lô. Hay nếu không có những lời cầu nguyện khẩn thiết và đời sống đạo đức mẫu mực của bà Monica, có lẽ lịch sử Hội Thánh đã không có được những kho tàng tri thức vô giá từ con trai bà – nhà thần học Augustine.
Làm sao chúng ta có thể đong đếm hết được những hoa trái đời đời kết tinh từ sự hy sinh lặng thầm của Lottie Moon, Gladys Aylward tại Trung Quốc, hay Amy Carmichael tại vùng đất Ấn Độ xa xôi?
Dĩ nhiên, chúng ta không chỉ tán dương những người phụ nữ có tên trong sử sách. Vẫn còn đó vô số những người mà tên tuổi chưa ai từng nghe qua, nhưng họ chắc chắn sẽ được vinh danh rạng ngời ở đời sau. Họ là những người mẹ, người vợ kiên trì trong lời cầu nguyện, tận tụy lo toan cho gia đình từ lúc hừng đông cho đến tận đêm khuya. Họ là những người phụ nữ độc thân luôn tìm thấy sự thỏa lòng nơi Chúa, mặc cho thế gian có cười nhạo đức tin của họ là khờ dại. Chính kinh nghiệm sống ở nước ngoài đã cho tôi thấy một thực tế rõ ràng: Số lượng những cô gái trẻ chưa lập gia đình sẵn sàng băng qua đại dương, vượt qua những lằn ranh biên giới vì Tin Lành thường đông đảo hơn nam giới rất nhiều.
Tôn trọng những người nữ quanh ta
Trong Hội thánh, cũng như thuở ban đầu nơi vườn Ê-đen, “con người ở một mình thì không tốt” (Sáng Thế Ký 2:18). Giữa một nền văn hóa đang dần xóa nhòa ranh giới giữa nam và nữ, những người nam Cơ Đốc đang đứng trước một cơ hội quý báu: đó là minh chứng cho thế giới thấy chúng ta ngưỡng mộ và trân trọng những đức tính cao quý của phái nữ đến nhường nào. Được Đức Chúa Trời tạo dựng bằng sự khôn ngoan và quyền năng Ngài, những người mẹ, người chị và các con gái của chúng ta chưa bao giờ là “tín hữu hạng hai” trong nhà Ngài.

Chúa đã dựng nên người nữ như người bạn đồng hành tương xứng của người nam, và Ngài vẫn tiếp tục đặt để những người nữ tuyệt vời như một nguồn phước hạnh cho Hội Thánh ngày nay. Sẽ thật ý nghĩa nếu phụ nữ Cơ Đốc thường xuyên được nghe rằng sự hiện diện của họ có giá trị lớn lao đến nhường nào đối với Hội Thánh – từ địa phương cho đến quy mô toàn cầu.
Xưa kia, A-đam không thể quản trị và làm cho đất đai trù phú nếu thiếu đi người nữ (Sáng Thế Ký 1:28). Và ngày nay cũng vậy, nếu không có những người nữ Cơ Đốc, Hội Thánh chúng ta sẽ chẳng bao giờ hoàn thành được sứ mạng làm chứng và môn đồ hóa muôn dân (Ma-thi-ơ 28:18–20). Toàn bộ Kinh Thánh và dòng chảy lịch sử giáo hội chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự thật này.
Mỗi ngày trôi qua, chị em phụ nữ vẫn đang âm thầm thúc đẩy sứ mạng của Hội Thánh bằng cách bày tỏ giá trị tuyệt vời của Đấng Christ qua đời sống họ. Chúng ta không có quyền ngó lơ những người chị em này – bởi lẽ, từ Đức Chúa Trời của lịch sử cho đến Đấng Christ phục sinh chưa bao giờ quên các con gái của Ngài, dù chỉ một giây phút.
Bài: Josh Manley; dịch: Esther Võ
(Nguồn: desiringgod.org)






bình luận