Bức thư cảm ơn và lời chứng chữa lành: "Một phần trăm bằng một trăm phần trăm"

Lời chứng
09:45 16/08/2019

Oneway.vn - Vào ngày 9/7/2019 chị thứ hai của tôi, bị đột quị, bất tỉnh, co giật, được đưa đến bệnh viện Trưng vương cấp cứu. Hai ngày trong phòng cấp cứu chị đã mất nhận thức và bị hôn mê sâu. Bác sĩ xét nghiệm, cho thuốc để hạ đường huyết, hạ huyết áp, mà vẫn không tỉnh.

Ngày 10/7 gia đình chúng tôi rất lo lắng khi có kết quả chụp Cộng hưởng từ (MRI) là bị phù não. Và bác sĩ đã hội chẩn 2 lần/ ngày. Kết quả là chị tôi bị đường huyết cao hơn 550 mg/dL biến chứng làm đột quị, phù não, hôn mê. 

 

Trưa ngày 10/7 tôi liên hệ với cô điều dưỡng tại bệnh viện Trưng vương, cô là Cơ đốc nhân. Cô đã vào phòng chị tôi thăm và cầu nguyện. Cô nói chị rất yếu, Mục sư cầu nguyện Chúa đi, vì chị bị rất nặng. 

Tôi đã nhờ các bác sĩ quen, để hỏi thăm tư vấn về bệnh tình của chị, sau đó tôi nhận được 7 kết quả từ các bác sĩ quen (các bác sĩ đã điện thoại cho bạn cũng là bác sĩ ở Bệnh viện Trưng vương) chị của Mục sư nặng quá, ca này khó, phức tạp, khó qua khỏi, nếu may mắn qua khỏi thì chị phải sống đời sống thực vật. 

Tôi chỉ biết cầu nguyện Chúa, vì tôi biết rằng Ngài là Đấng chữa lành, tôi tin cậy nơi Ngài, và đặt hết cả đức tin mà cầu nguyện. 

Chiều 10/7 chị tôi vẫn hôn mê sâu, Bác sĩ đã chuyển chị qua phòng hồi sức tích cực-chống độc, theo tôi biết thì tại khoa này là khoa cuối cùng, và cũng là khoa nằm rất gần với nhà xác (khoa này hầu như đi dễ khó về), khi nghe loa phát ra ai ai cũng lo, hồi hộp vì người ta chỉ có phát loa một là đóng tiền, hai là nhận xác đem về. 

Ngày 11/7 Bác sĩ trưởng khoa Hồi sức tích cực-chống độc, có mời gia đình tôi vào và cho biết tình hình, sức khỏe chị rất xấu, mấy ngày rồi chưa tỉnh, không tiến triển gì hết, chị còn nằm trong đây là do các máy móc, chứ rút ống là chết, gia đình chuẩn bị hậu sự và chuẩn bị tâm lý, khi bệnh viện báo tử thì không bất ngờ, bối rối.

Khi hay hung tin, tôi đã nhờ rất nhiều Mục sư, và nhiều con cái Chúa ở xa, ở gần cầu nguyện. Nhiều người bàn với tôi: “Mục sư nên rút ống đem chị về cho chị nhẹ nhàng, thanh thản”, “Mục sư liên hệ với Ân từ viên để an táng chị đưa về đó”, “Nhà Mục sư chật quá để em hỏi nhà tang lễ Nguyễn Tri Phương” và lúc này tôi thật sự rối bời.

Ngay lúc đó, cô điều dưỡng tại bệnh viện Trưng vương đi ngang, cô nói “Chào Mục sư, thấy Mục sư tiều tụy, mệt mỏi quá, nhưng Mục sư ơi dù con người (bác sĩ) chê nhưng nếu còn1% thì Chúa vẫn cứu”.

“Vâng, cám ơn cô! Tôi tha thiết cầu nguyện với Chúa, cô đã tiếp cho tôi thêm động lực”.

Chiều hôm đó tôi xin vào thăm chị ( xem như lần cuối nhìn chị), tôi đã nắm tay chị, tôi cầu nguyện và khóc, tôi cầu xin mọi việc theo ý Chúa, và đặt đức tin nơi Chúa, cầu nguyện xong nhìn chị một lần nữa rồi tôi lặng lẽ bước ra phòng Hồi sức tích cực, tôi đón xe về Hội thánh Tân châu - Tây ninh để lo công việc Chúa.

Chúa nhắc tôi về Lời Ngài, ”Nếu ai hầu việc ta, thì Cha ta ắt tôn quí người.” (Giăng 12:26), tôi biết chắc rằng sự sống, sự chết là do Chúa quyết định, và tôi nhẹ nhàng, bình an, về Hội thánh, Hội thánh còn rất nhiều việc. Mọi việc Chúa sẽ lo liệu châu toàn bảo an, sau khi hát bài Thánh ca “Mau thưa với Jesus” ( Anh có rối reng, tâm trí đang nặng nề ư? Mau thưa với Jêsus, kíp nói với Jêsus,anh há đớn đau, đang mất vui mừng rồi ư? Mau thưa với duy một Jêsus.) Tôi bình an vô cùng.

Cám ơn Chúa đến tối 13/7 gần rạng sáng 14/7 Chúa đã cho chị tôi nhúc nhích, cử động nhẹ, đến sáng 14/7 chị chưa hồi tĩnh nhưng biết nắm chặt tay người thân khi vào thăm, đến ngày 15/7 chị đã hé mở mắt, và Chúa đã cho chị phục hồi diệu kỳ, nhanh chóng, khiến các bác sĩ ngỡ ngàng. 

Ngày 17/7 bác sĩ rút ống thở oxy, và chị đã tự thở lại, và cũng ngày đó chị không còn ăn qua ống nữa, mà có thể đút cháo trực tiếp. Và điều ngạc nhiên hơn nữa là bác sĩ đưa chị tôi đi chụp MRI lần nữa, kết quả mới cho thấy không có dấu hiệu phù não, bác sĩ cầm kết quả cũ (phù não) và kết quả mới não không có bị tổn thương gì, bác sĩ phải thốt lên, ca này phức tạp, khó qua khỏi nhưng đúng là “Trời cứu”.

Cảm tạ Chúa đúng một tuần sau, Chúa đã chữa lành, cứu chị, chị đã thực sự sống lại, khỏe và đã xuất viện. Nay chị tôi đã khỏe, ăn cơm, cháo, bình thường, đi tới đi lui được, nói chuyện bình thường và có thể chạy xe máy đi ra chợ gần nhà.

Tôi xin chân thành cám ơn quí đầy tớ Chúa, anh chị em trong Chúa và những vị bác sĩ, dược sĩ, điều dưỡng, y tá, hộ lý xa gần đã nhớ đến giúp đỡ tài chánh, cũng như sốt sắng cầu nguyện cho gia đình tôi. Thật như Lời Chúa hứa "Người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện thật có linh nghiệm nhiều" (Gia-cơ 5:16).

Chúa ở cùng và ban Phước cho quí vị.

 

Nguyễn Quốc Bình

bình luận

1 bình luận
NCherry Bảo Ngọc
Cảm tạ Chúa gì Ngài đã Chữa lành cho bà là chị của Ms.Con đã thấy tình yêu thương giữa người e dành cho c khi đang thập Tử nhất sinh và con cũng thấy tình yêu thương của Ngài dành cho họ và sự kính sợ Chúa ở trong Ms.Con lấy làm hổ thẹn gì khoảng 5 tháng trước đây Mẹ con cũng trong tình trạng hôn mê sâu như người chị của Ms Mẹ con bị sốt huyết não.Con đã cầu Xin Chúa chữa lành cho mẹ nhưng tình trạng mẹ càng ngày càng nặng hơn. Con đã đc BS nói về tình trạng của mẹ là sẽ k qua khỏi.Con k tin đó là sự thật con chỉ có 1 người Mẹ này thôi sao chúa k chữa lành cho mẹ xin ngài đừng ngủ quên xin ngài đừng bỏ mẹ con xin ngài hãy nhớ đến mẹ con ngay lúc này cùng những giọt nước mắt con luôn cầu nguyện bằng cả lòng của 1 người con. BS khuyên nên đem Mẹ về để người thân nhìn mặt câu nói của BS làm con đau đớn vô cùng.Con đã trách Chúa tại sao Ngài bỏ rơi mẹ con Sao ngài k nghe lời cầu xin của con.sau khi đưa mẹ về nhà con mời Ms của hội thánh lại nhà cầu nguyện cho mẹ và con cũng hi vọng Chúa sẽ làm phép lạ cho mẹ ở giây phút cuối cùng và cũng cho những người thân bà con hàng xóm thấy được Quyền năng của Đúc Chúa Trời thông qua Ms cầu nguyện.Nhưng k Mẹ vẫn nằm im đó vẫn thở bằng máy BS tới nhà nói Tim Mẹ đã ngừng đập mẹ đã đi rồi.con nhanh chóng lấy tay đặt lên ngực mẹ và nói với BS rằng k tim mẹ con vẫn đập vẫn còn thở.bs nói đó là do gia đình bóp oxi nên chứ tim đã ngừng đập rồi.Chúa ơi con đã nương cậy nơi Ngài nhưng ngài lại k nghe lời cầu xin của con và của những người thân của con. Sao ngài lại đem mẹ con ra đi lúc này.Mẹ con cả đời cực khổ gì gia đình ngài đã ban cho con người mẹ tuyệt vời như vậy Sao ngài lại lấy lại mẹ của con. Lúc đó con rất buồn và cũng k còn khóc nữa an tán mọi sự cho mẹ xong con đc nghe ông nội nói về sự ra đi của mẹ.Ông nói k phải chúa k nghe lời cầu nguyện của ông cháu mình con đừng trách Chúa như vậy là mình có tội.mỗi người đều có chương trình riêng của chúa đường đua của mẹ con đã kết thúc mẹ đã chiến thắng trong trận chiến của mình trận chiến ở trên đất.chúng ta k thể biết đc chương trình ngài dành cho chúng ta. Con cũng đã biết mẹ con hiền hậu hi sinh và khổ khi còn sống nhưng nay mọi đều ấy k còn nữa gì mẹ đã về với chúa nơi sẽ k con khóc lóc và đau khổ nữa.việc chúng ta nên làm bậy giờ hãy tiếp tục cầu nguyện nương cậy nơi ngài và đi nhà thờ tôn Vinh chúa để khi chúng ta về với chúa sẽ gặp lại mẹ con.Cảm Tạ Chúa gì những gì Ngài làm cho chúng con mà chúng con k nhìn thấy rõ đc quyền năng của Ngài đúng là khi mẹ còn sống cuộc sống mẹ khổ lắm mẹ chỉ nghĩ cho gia đình cho chồng cho con cho cả cháu của mẹ.số phận mẹ buồn tủi HP k mỉm cười với mẹ chúng con cũng chưa 1 ngày trả hiếu cho mẹ sự ra đi của mẹ quá nhanh và quá bất ngờ cho cả con và gia đình chỉ trong 2 ngày mẹ phát bệnh và ra đi mãi mãi.Con xin lỗi ngài vì con đã trách ngài bỏ mặt mẹ con. Xin ngài tha tội cho con trên thiên đường xin ngài hãy dành cho mẹ con 1 chỗ để mẹ tiếp tục thờ phượng ngài và cho chính con tiếp tục tôn thờ Đuc
Trả lời -
17/08/2019